Mùa Đông Trở Gió – Thi phẩm xuất sắc của nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Nguyễn Đình Huân nổi tiếng với những trang thơ đặc sắc giàu tình cảm. Nổi bật là bài thơ Mùa Đông Trở Gió hấp dẫn. Với những tình cảm chất chứa trong lòng, bài thơ chính là nỗi tương tư mong nhớ về người chồng ra khơi xa nhà để lo cho các con. Nhà thơ ca ngợi tình yêu thủy chung của người phụ nữ đồng thời thể hiện khát khao hạnh phúc mãnh liệt của chị. Hãy cùng cảm nhận tuyệt phẩm này nhé!

MÙA ĐÔNG TRỞ GIÓ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Cảm tác qua bài Sợ lắm đông
về của Hiền Nhật Phương Trần

Đông đã về ngoài kia trời trở gió.
Cái rét tới rồi anh có về không.
Cho em vơi đi giá lạnh trong lòng.
Anh chính là tia nắng hồng ấm áp.

Một mình em phải vượt qua bão táp.
Đưa con tàu về bãi đáp bình yên.
Lo cho các con tung cánh bay lên.
Để cho chúng tới những miền đất hứa.

Em vẫn âm thầm thắp lên ngọn lửa.
Tự sưởi cho mình tựa cửa chờ anh.
Qua mùa đông là sẽ tới xuân xanh.
Dẫu biết tình ta mong manh vời vợi.

Nhưng anh ơi em vẫn chờ vẫn đợi.
Trên đầu em tóc có sợi đã phai.
Thời gian qua thao thức suốt đêm dài.
Nuốt lệ đắng không biết ai có thấy.

Em biết anh như mây trôi nước chảy.
Như mặt trời luôn rực cháy tim yêu.
Anh sẽ về khi tắt nắng cuối chiều.
Em không còn phải cô liêu lạnh giá.

Trên đây là bài thơ Mùa Đông Trở Gió hấp dẫn và đầy ấn tượng của nhà thơ Nguyễn Đình Huân. Hãy cùng lắng đọng và cảm nhận ý nghĩa sâu sắc cùng phong cách thơ hiếm có của anh. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!